Xoay xở khi không vốn
10 giờ sáng, ngồi bên
quầy hàng của mình trong một con hẻm nhỏ trên đường Thành Thái, quận 10,
TP.HCM, anh chàng Bùi Hoàng Tân, 23 tuổi – sinh viên năm cuối đại học
Bách khoa đang chăm chú bấm từng lỗ nhỏ, xỏ từng cọng chỉ cho những
chiếc ví da cuối cùng mà chúng sắp được trao tay cho vị khách lạ.
“Đơn hàng 50 cái ví này em nhận làm từ một chị bán hàng ở Sài Gòn
Square, phải giao hàng trong sáng nay. Một tháng chị ấy ghé chỗ em một
lần, có mẫu nào em vừa thiết kế mới là chị ấy đặt hàng ngay”, Tân tươi
cười nói. Quầy hàng của Tân được bày biện ở một góc trên một căn gác gỗ
chừng 12m2, đó vừa là chỗ kinh doanh vừa là chỗ ở của Tân và bốn người
bạn.
Ba năm trước, khi trào lưu làm đồ handmade bắt đầu rộ lên,
Tân vừa học vừa tự mày mò, sáng tạo ra những sản phẩm có thể bán được,
để kiếm tiền chi trả học phí. “Nhưng thời điểm đó lại không có vốn, nên
phải tự kiếm những vật liệu đơn giản nhất, rẻ tiền nhất làm thử rồi rao
bán (facebook.com/vuong.shop.2013)”, Tân nói.
Đối với Nhung Ngọc,
sinh năm 1990 vừa tốt nghiệp đại học Mỹ thuật, Ngọc mạnh dạn nhảy vào
kinh doanh đồ thủ công. Gian hàng nhỏ xinh của Ngọc thuê lại, được trang
hoàng tươm tất với cái tên Fairy Corner, nằm trên lầu 3 trong căn nhà
không quá lớn ở đường Nguyễn Chí Thanh, quận 5. Cửa hàng rộng trên 10m2
vừa là nơi bán vừa là nơi sản xuất. Nếu không biết địa chỉ này từ
facebook.com/fairycornerdecor, khó có ai nhận ra rằng tại đây có bán
những món đồ thủ công.
Kết hợp chợ phiên
Cũng như nhiều bạn trẻ khác, công cụ kinh doanh đầu tiên của Ngọc là
trên mạng. Ban đầu ít người biết, nhưng sau khoảng sáu tháng thì số
người “like” tăng dần, đơn đặt hàng đến ngày càng nhiều. Đến nay thì
trang Facebook của Ngọc đã có 3.700 người like.
Ngọc cho biết
“Face shop thật sự hiệu quả đối với những người mới khởi nghiệp, ít vốn.
Nó cũng là một kênh giúp trao đổi trực tiếp nắm bắt nhu cầu, góp ý của
khách hàng thông qua các comment khen chê, bình phẩm…”. Để hoạt động
hiệu quả, cần phải làm mới thường xuyên, up các sản phẩm mới, viết bài,
theo dõi và trả lời khách hàng cả ngày lẫn đêm.
Để hỗ trợ cho
nhau, những “tiểu thương” chợ mạng đã bắt tay tổ chức phiên chợ “thật”
hàng tháng với mục đích vừa “nuôi lửa” cho nhau, vừa kiếm thêm khách
hàng. Chợ ở đây được một người đứng ra điều hành, các tiểu thương muốn
tham gia thì đóng hoa chi để đăng ký sạp.
“Phiên chợ thật giúp
chúng tôi quảng bá được sản phẩm của mình, khách tìm đến sẽ hiểu thêm về
sản phẩm qua “tay sờ, mắt thấy”, thay vì chỉ được ngắm sản phẩm”, một
tiểu thương tham gia chợ nói.
Gần kề đó, An – cô chủ nhỏ của
trang facebook.com/doris.nest cho biết: “Đây là năm thứ hai em tham gia
chợ phiên Saigon Flea Market (chợ chỉ dành riêng cho những hàng thủ
công), phiên chợ diễn ra một ngày duy nhất trong tháng nhưng số lượng
hàng bán được một ngày bằng một tháng bán trên mạng”. Giá thuê chỗ bán
từ 600.000 – 800.000đ/ngày.
Để giành được một sạp ở phiên chợ
này, sản phẩm sẽ phải qua khâu kiểm duyệt, đạt được tiêu chí “chất”, mới
toanh, không phải hàng nhái, hàng giả, mọi thứ phải được làm bằng tay,
tự sáng tạo…
Sản phẩm sáng tạo
Tay chỉ
những sản phẩm in những dòng chữ “Không lộn xộn”, “I am single”, “T love
mom”, “you made me happy”… được cách điệu trang trí trên áo, túi xách,
Tân kể với giọng hài hước: “Đây là những sản phẩm số ít còn sót lại
trong vô vàn số lớn sản phẩm bán ra. Trên dưới 20.000 cái logo đủ loại
màu sắc, hình thù như thế này đã được bỏ sỉ trong vòng ba năm qua”.
Với Tân, những túi xách bằng vải bố được thiết kế nhiều kiểu, hoạ tiết,
kích cỡ khác nhau chỉ nhằm phong phú thêm cho quầy hàng. Sản phẩm da
vẫn là vật liệu chính Tân chọn để tạo thương hiệu riêng cho mình với
những sản phẩm như ví, bao điện thoại, iPad, túi xách đủ loại kích cỡ...
Hầu hết sản phẩm thủ công là đáp ứng nhu cầu trang trí, thích hàng
“độc” hoặc làm quà tặng cho bạn bè của những người yêu nghệ thuật. Khác
với Tân, “bà chủ” Ngọc, chỉ tập trung vào sản phẩm làm từ giấy như album
ảnh, sổ tay, bookmark (những tấm kẹp sách). Nhờ có phong cách riêng mà
những album của Ngọc có giá bán từ 600.000 – 1.500.000đ vẫn có khách
hàng tìm đến.
“Sản phẩm của em lấy công làm lời. Một quyển album
có khi làm cả ngày vẫn chưa xong. Khách chủ yếu trên mạng và khách mua
sỉ. Hiện cũng có nhiều cửa hàng lớn đặt hàng nên hầu như em sản xuất
không kịp”, Ngọc tiết lộ.
Các “doanh nhân” đều có chung nhận
định: dù hiện tại cạnh tranh không lớn, nhưng nếu không sáng tạo liên
tục, sẽ mất khách. Bên cạnh lợi nhuận là những nhận xét của khách hàng
như “ôi, thích quá, mua thêm cái nữa…” cũng tạo thêm động lực cho họ
sáng tạo.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét