Đúng là phải nói cái câu: “khi đi yểu điệu, khi về
bủng beo” thì mới phải với trường hợp của tôi. Lần sau chị em có về ra
mắt nhà người yêu, xin rút kinh nghiệm, đừng đi ngày lễ Tết. Chỉ có khổ
và khổ…
Tôi vẫn còn sợ cái ngày về ra mắt nhà người yêu
cách đây 3 tháng, nghĩ mà khiếp vía. Đúng là nhân cái sự có giỗ, anh bảo
tôi về để họ hàng, bố mẹ biết mặt luôn. Tôi cũng vì ngại nên vui vẻ
nhận lời, vì anh nói, bố mẹ anh đã bảo vậy. Tôi chuẩn bị quần áo đẹp,
trang điểm nhẹ và sẵn sàng tâm lý, với tưởng tượng về nhà người yêu sẽ
được đón tiếp vồn vã, được thoải mái chuyện trò.
Vừa về tới nhà anh, khung cảnh hiện ra trước mắt
tôi là cả nhà đông nghịt. Vì nhà anh là trưởng họ nên cứ giỗ chạp là bố
mẹ anh mời rất đông. Chỉ kịp vào chào 2 bác, tôi đã nhanh nhanh chóng
chóng đi ra xem có cỗ bàn gì không để chuẩn bị cùng mọi người. Đa phần
là cô dì, chú bác của anh chuẩn bị cơm, còn các cụ thì ngồi uống nước.
Tôi chuẩn bị đủ các thứ, ai sai gì cũng nhanh nhẹn
làm. Hôm ấy tôi bị đau lưng, chỉ có đứng và nấu ăn, nấu đến hơn 2 tiếng
mới được ăn. Lúc ăn, nói không điêu chứ tay tôi run tới nỗi không thể
nào gắp được thức ăn.
Ảnh minh họa
Vì nhà đông nên đi tới đâu ai cũng hỏi han tôi vì
biết tôi là người yêu của anh. Từ khi nấu ăn, họ đã hỏi những câu tượng
tự: “Cháu bao nhiêu tuổi, quê ở đâu, làm nghề gì. Hai đứa yêu nhau lâu
chưa… ?”. Những câu hỏi ấy còn lặp lại cả chục lần, hơn chục lần và chỉ
với những câu trả lời y hệt nhau nhưng phải nói với nhiều người. Tôi có
khi mệt quá, không nói chuyện nổi nữa vì nhà vừa đông vừa bí.
Rửa 10 mâm bát một lúc
Anh nói với tôi về có cỗ thì đỡ ngại, đông người cũng
sẽ khong bị chú ý. Tôi thấy có lý, nhưng mà giờ thì đúng là… oan gia.
Lúc ăn cơm xong, chỉ mình tôi dọn dẹp. Các cô chỉ giúp chút ít, còn
người thì bận con cái, bận việc nhà nên xin về sớm hết. Tôi dọn dẹp và
rửa tới 10 mâm bát, có mình tôi. Vừa rửa vừa nghĩ tủi thân, không ai
đoái hoài gì tới mình. Chỉ có anh thi thoảng ngó qua hỏi tôi vài câu cho
tôi đỡ buồn rồi lại vào nhà uống nước. Nghĩ cảnh ấy tôi sợ quá.
Rửa xong thì úp úp. Có lúc bê tôi mới phải nhờ tới
bàn tay đàn ông là anh. Vậy mà mẹ anh ra chỉ nói được một câu: “Cháu vất
vả quá”. Tôi không lười, cũng không tính toán gì chuyện đó nhưng mà rửa
từng ấy bắt, tôi thật sự không thể đứng dậy được nữa vì quá mỏi chân và
hoa mắt. Đứng dậy mà trời đất quay cuồng, phát mệt.
Xong tay tôi nhợt ra vì nước lạnh. Nghĩ hãi hùng
thật nhưng giờ biết làm sao, cũng chỉ có thể làm cho đẹp cái ngày ra
mắt, chẳng lẽ mình lại không làm, cứ ngồi đó thì ai mê được.
Lúc về bơ phờ
Khi chào hỏi ra về, tôi được mời lại chơi nhưng trời
nhá nhem tối, tôi muốn lên cho xong. Với lại, lúc ấy trong đầu tôi không
nghĩ được tới cái gì khác ngoài cái… giường. Tôi chỉ ước được ở nhà
mình, được ngả lưng và làm một giấc tới sáng ngon lành. Thế thì còn gì
bằng.
Người tôi nhìn bơ phờ. Khi về chỉn chu, xinh đẹp bao
nhiêu thì giờ nhìn như đứa vừa chui trong bụi rậm ra. Sợ quá, tôi thật
không còn kiên nhẫn để cười lâu với người nhà anh, dù tôi biết, họ chưa
nói chuyện được câu nào. Tôi xin phép ra về, lòng nghĩ tủi vô cùng. Mới
ngày đầu về ra mắt mà đã bị đối xử như kiểu trách nhiệm của dâu con
trong nhà, không phải là khách, tôi chán quá. Vả lại, có dâu con trong
nhà thì cũng không thể như ô-sin thế được.
Tôi đang suy nghĩ, có nên nói với anh điều này và
thật sự, cũng suy nghĩ nghiêm chỉnh về chuyện làm dâu nhà anh. Nếu về ở
chung thế này, chắc chỉ có tôi là khổ…
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét